Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2009
Lịch sử phát triển của điệu nhảy Rumba
Là điệu nhảy bắt nguồn từ châu Phi và Tây Ban Nha, nhưng điệu Rumba đạt được sự phát triển lớn mạnh nhất ở một nước châu Mỹ Latinh - Cuba.
Với giai điệu quyến rũ, trữ tình, Rumba là biểu tượng của sự lãng mạn.
Điệu Rumba thể hiện một câu chuyện tình yêu nồng nàn giữa người con trai và người con gái. Người con gái bằng những cử chỉ tinh tế, uyển chuyển của mình, cố gắng trở thành kẻ thống trị trong tình yêu. Người con trai bị hấp dẫn, bị quyến rũ, mỗi hành động đều thể hiện khát vọng tình yêu. Người con trai bị chi phối, nhưng cuối cùng lại là kẻ bị bỏ rơi.
Được nhảy với người mình yêu điệu Rumba thì đó đã là cả một hạnh phúc rồi.
Điệu Rumba được nhảy trong nền nhạc 4/4, nhấn mạnh vào phách 4. Người nhảy điệu Rumba cần chi phối nhịp và thời gian tinh tế, đồng thời mọi cử động đều cần phải dứt khoát.
Là linh hồn của âm nhạc và các điệu nhảy Latinh, nhưng điệu Rumba được phổ biến khá muộn. Tuy nhiên với sự hấp dẫn của nó, Rumba hiện nay được chuẩn hóa, và là điệu nhảy được ưa chuộng trong các kì thi đấu chính thức.
=================
Rumba là tinh thần và linh hồn của âm nhạc và điệu nhảy Latin America. Những giai điệu mê hồn và những thể hiện của thân thể đã biến Rumba thành một trong những điệu nhảy thông dụng nhất ngày nay.
===================
Học thuộc các bước nhảy thật sự cũng hơi khó, ngòai ra nếu không thường xuyên tập luyện dù bạn học hết khóa cũng không nhớ nữa. Nhưng điều khó nhất là tìm kiếm một người bạn nhảy hợp với mình, điều này không phải thiếu căn cứ. Bởi vì trong bộ môn Khiêu vũ, có bước nhảy nam và bước nhảy nữ. Tuy nhiên, nếu bạn chỉ nghĩ đến bước nhảy của mình sẽ là một sai lầm lớn. Nó đòi hỏi phải có sự phối hợp của hai bạn cùng nhảy. Hơn nữa, bước nam luôn quan trọng hơn bước nữ. Người nam luôn là người dìu bước nhảy của người nữ, bao gồm cả việc khởi đầu và nương theo bạn nữ của mình. Hơn thế nữa, nếu người nam thấp hơn so với người nữ thì rất khó ở các bước xoay.
Để học khiêu vũ có kết quả tốt, bạn nên hạn chế đếm theo nhịp, hãy "lắng nghe" các "nhịp phách" để biết nhanh - chậm thế nào, bắt nhịp thế nào. Dù bạn không thuộc các bước nhảy cũng phải tự tin, không được dừng lại giữa bài, cố gắng sửa bước sai của mình bằng cách "lặp lại" một bước nào đó để đi bước kế tiếp. Vì nếu bạn dừng lại, bạn sẽ lạc lõng giữa các đôi nhảy khác và làm hạn chế không gian của họ, tệ hơn nữa là giẫm chân lên nhau.
Hãy thả hồn theo tiếng nhạc và nếu chưa quen nhịp phách, hãy "lờ" tiếng hát đi mà nghe nhịp trống. Lời bài hát có thể khác, nhưng nhịp trống sẽ không khác gì mấy. Đừng mãi nhìn xuống đôi chân, vì bạn học khiêu vũ đễ nhảy theo vũ điệu chứ không phải trả bài "1, 2, 3.. 2, 2, 3..", giống như khi đánh máy, nếu bạn cứ chăm chăm nhìn vào bàn phím, bao giờ bạn mới không phụ thuộc vào nó. Cứ quên hết mọi thứ, kể cả tiếng hát, các đôi nhảy quanh bạn... và như thế không gian sẽ rộng ra, rộng ra mãi, bạn sẽ bắt kịp nhịp phách, biết nhanh - chậm đúng bước nhảy...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét